A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

MÁI TRƯỜNG CHU VĂN AN - NƠI TIẾP SỨC ĐỘNG LỰC TRONG TÔI

Tôi đã từng băn khoăn đặt bút viết đi viết lại rất nhiều lần làm sao cho bài viết về ngôi trường của mình thật hay, thật tốt nhưng có lẽ những lời hoa mỹ ấy không thể diễn tả hết được tình cảm của tôi dành cho mái trường TH, THCS & THPT Chu Văn An - ĐH Tây Bắc. Lúc này đây khi đang sẵn sàng sao chép lại bản nháp của mình, tâm hồn tôi lại rạo rực những cảm xúc chân thành và tôi sẽ viết về ngôi trường này bằng những cảm xúc và ấn tượng tuyệt đẹp mà mình đã dành cho nơi này.

Để viết về trường TH, THCS & THPT Chu Văn An có lẽ phải bắt đầu từ câu truyện của năm năm trước - lúc mà những thành công vang dội hiện nay chỉ là những đốm sáng mờ ảo, lòe nhòe vô định trong suy nghĩ của mỗi người, đó có lẽ là thời gian khó khăn nhất không chỉ trong lịch sử hình thành và phát triển của ngôi trường mà cũng không hề dễ dàng với người đàn ông quyền lực nhất trong mái nhà Chu Văn An - thầy hiệu trưởng Nguyễn Thanh Tùng. Từ cách xây dựng tên tuổi, phương pháp dạy học cho đến quy mô đều là những áp lực đặt nặng lên vai của đội ngũ những thành viên của ngôi trường như là một ngôi trường đào tạo liên cấp nhưng năm học đầu tiên, trường chỉ đào tạo học sinh cấp 3. Nghe lại các thầy cô kể năm đó trường chỉ có hơn 40 học sinh và giáo viên. Tất cả mọi người học sinh cho đến giáo viên đều đoàn kết, gắn bó và điều này dường như đã trở thành truyền thống cho đến bây giờ. Thời gian trôi đi các anh chị khóa một và khóa hai đã tốt nghiệp, rời xa khỏi trường dù còn đầy lưu luyến, đi theo ước mơ và tiếng gọi. Tất cả những anh chị không chỉ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ở trường mà còn là niềm tự hào cho ngôi trường bởi hầu như mọi người đều đã ghi danh vào những những ngôi trường danh giá không chỉ ở Việt Nam mà còn vươn ra thế giới.

Đó là câu chuyện của trường còn khi nói về tình yêu của tôi dành cho nơi này phải bắt đầu từ  bốn năm trước, khi còn là cô học trò nhỏ học lớp 9, cái tên trường Chu Văn An đến với tôi như một cái tên xa lạ, là một ngôi trường học tập nghiêm túc và thầy Tùng - giáo viên môn Toán kì cựu của tỉnh làm hiệu trưởng. Vậy là bằng một cách nào đó nơi đây đã đi vào trái tim một cách thật tự nhiên mà bản thân tôi không hề hay biết. Vậy là từ đây, khi trong tôi đã “bừng lên nắng hạ”, tìm được đích đến của bản thân, tôi học tập hăng say hơn không còn bận tâm đến những trò chơi hay bộ phim đang muốn kéo mình ra khỏi bàn học để có thể tìm cho mình một tấm vé vào trường. Từ một cô học sinh học hành chưa chăm chỉ, kết quả thấp, thậm chí chẳng có thành tích nào nổi bật tôi đã vươn lên đúng tốp năm của lớp. Quả thực, mái trường Chu Văn An giống như một phép màu vậy, đã khiến tôi sống có mục đích và học tập hăng say hơn. Kết quả là mùa hè năm ấy đã trở thành mùa hè đẹp nhất của tôi khi đỗ vào lớp 10 Trường TH, THCS & THPT Chu Văn An. Nhiều người biết điều này, khuyên tôi không nên học ở đây bởi lẽ lúc đó đây là một ngôi trường quá mới và chưa bất kì một lứa học sinh nào ra trường để có những đánh giá đúng nhất về trình độ của trường. Nhưng sao tôi có thể rũ bỏ ước mơ của mình, điều đã vực dậy trong tôi những ước mơ tốt đẹp, đem đến cho tôi một người bạn mới mang tên là “nhiệt huyết”. Vậy là bỏ qua hết tất cả những dư luận xung quanh, giữ nguyên chính kiến của bản thân, tôi quyết định lựa chọn học tập ở nơi đây. Ban đầu những nội quy có làm tôi hơi sững sờ nhưng tất cả đều có thể trở nên dễ dàng bởi sự thân thiện và quan tâm mà các thầy cô và bạn bè dành cho tôi.

Đi qua ba năm gắn bó với trường, có thể dễ nhận ra nội quy và sự quy củ chính là một phần tạo nên một mái trường Chu Văn An phát triển như hiện nay. Nhà trường đôi lúc có phần nghiêm khắc, mang những yêu cầu chặt chẽ cho cả học sinh và giáo viên nhưng những điều này khiến cho trường phát triển vững chắc. Nhà trường không chỉ dạy những giáo điều đơn thuần mang tính bài vở mà từ những nội quy ấy còn dạy cho mỗi học sinh lối sống đẹp đúng chuẩn mực để trở thành người công dân tốt cho xã hôi. Nội quy không chỉ dành cho học sinh mà còn áp dụng cho cả giáo viên để từ đó làm tấm gương sáng cho mỗi học sinh nơi theo. Đôi khi những kỉ niệm đẹp đẽ của đời học sinh mà tôi mang theo sau này lại nằm những quy định nghiêm khắc ấy.

Trường tôi không có hàng phượng vĩ đỏ rực giữa ánh nắng sân trường và cũng chẳng có lớp học cũ đã đi vào biết bao bài thơ nhưng nó đi vào lòng tôi giản dị như chính những điều mà nơi đây có. Không giống bất kì một ngôi trường nào mà tôi từng đi qua nhưng những kí ức đẹp đẽ của quá khứ và hiện tại mà những thành viên trong đại gia đình Chu Văn An dành cho nhau là điều mà mỗi người chúng tôi luôn cất giữ sâu trong ngăn tủ thanh xuân của mình. Nhiều lần tôi tự nhủ với lòng mình cảm thấy thật may mắn khi không chỉ chọn được môi trường học tập tốt mà còn chọn được môi trường thân thiện hòa đồng, tràn ngập tiếng cười. Những trò chơi thi đua mà nhà trường tổ chức đã không chỉ các thành viên khóa 3 mà còn giúp cho học sinh ở trong trường thêm đoàn kết, giải tỏa căng thẳng, tăng tính sáng tạo như cầu lông, bóng đá, kéo co hay các cuộc thi mân cỗ trung thu, lều trại, rung chuông vàng.... Năm năm một kì tích, Trường Chu Văn An đã làm thay đổi suy nghĩ của những người còn nghi ngờ về chất lượng của trường phải thay đổi suy nghĩ và những thành tích này nhờ phần lớn vào công ơn dạy dỗ của các thầy cô - đội ngũ giáo viên của trường, không chỉ nhiệt huyết say mê với nghề mà các thầy cô còn lan tỏa tình yêu với học sinh.

Một hình ảnh cứ đi vào tâm trí mãi cho đến tận bây giờ chình là tổng kết năm học 2015-2016, lúc mà các anh chị khóa đầu tên ra trường. Kỉ niệm hôm đó đối vớ tôi không phải những bài hát, bài nhảy vui tươi sôi động mà là hình ảnh một người thầy ở một góc của khán đài luôn dõi theo học sinh của mình, thầy ngồi một mình đầy ưu tư. Và rồi đến lúc cuối tổng kết khi các anh chị lớp 12 phát biểu ra trường, thầy đã khóc rất nhiều. Chính tình yêu thương của thầy đã dành hết cho học trò của mình để rồi cảm xúc vỡ òa trong ngày chia ly được gói gọn lại trong bài diễn văn ngắn đầy cảm xúc, tình yêu thương của thầy dành cho học sinh đã lan tỏa đến tất cả mọi người ngồi trong khán phòng ngày hôm đó. Quả thực đó là một ngày ý nghĩa đói với tôi và tôi có thể thêm một lý do nữa để càng yêu ngôi trường này.

Bánh xe thời gian lại tiếp tục lặng lẽ trôi, mùa hè thứ năm mà ngôi trường trải qua lại đến kéo theo những cơn mưa đầu hạ như muốn hòa tan đi từng dư vị kí ức mong manh cuối cùng của thời THPT với bao tiếc nuối, vấn vương, làm thổn thức trái tim thanh xuân tuổi 18 của lứa học sinh thế hệ sắp ra trường. Giờ đây tôi chỉ mong thời gian hãy trôi thật chậm để tôi có thể có nhiều thời gian gắn bó với mái trường này hơn, dường như nơi đây đã trở thành một tổ ấm thân thương mà tôi có thể sẻ chia mọi niềm vui nỗi buồn.

Mai Thị Vân Anh - 12A


Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 11 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Góc học sinh
Tin đọc nhiều